Đèn đỏ. Góc ngã tư. Bà già mù ngồi xin ăn - chiếc nón lá rách nát để trước mặt - tay trái cầm cây gậy trúc dò đường. Chênh chếch sau lưng có thằng nhóc quần áo tươm tất đang đứng nhìn bà già mù lom lom. Đôi trai gái dừng xe bước tới đặt vào chiếc nón lá 2000 đồng. Bà già miệng lẩm nhẩm cảm ơn. Thằng nhóc sau lưng mắt chợt sáng lên thò tay giật phắt tờ tiền trên tay bà già mù. Bà già mù tay quơ quơ cây gậy, miệng lẩm bẩm chửi. Đôi trai gái trợn mắt nhìn thằng nhóc. Thằng nhóc ngoác mỏ cười, tay vuốt vuốt tờ tiền cho vào túi.
Đèn xanh - vàng - đỏ. Chửi! Trợn mắt! Cười!
Mà này em ơi - đôi mắt tròn xoe đen tuyền, môi chúm cười xinh
Mà này em ơi - mái tóc vờn bay trong chiều
Đê mê đê mê ngất ngây
Mà này em ơi - tiếng hát nồng say ngọt ngào
Chơi vơi chơi vơi si mê
Mà này em ơi - anh đã cuồng si em rồi
Riêng em riêng em đắm say
Hắn không nhớ đã bao lần làm cho bạn buồn. Nhưng bạn vẫn luôn mỉm cười với hắn.
Hắn không nhớ đã bao lần xúc phạm bạn. Nhưng bạn vẫn luôn tha thứ cho hắn.
Hắn không bao giờ an ủi bạn khi bạn không vui. Còn bạn luôn an ủi hắn mỗi khi hắn buồn.
Hắn chẳng bao giờ nhớ tới ngày sinh nhật bạn. Nhưng bạn vẫn gửi lời chúc mừng sinh nhật hắn hàng năm.
Hắn chẳng bao giờ biết lắng nghe bạn. Còn bạn ngồi nghe hắn hàng giờ khi hắn gặp khó khăn.
Nhiều khi hắn mang bạn ra làm trò đùa. Nhưng bạn vẫn không giận hắn.
….
Hắn quá ích kỷ - chỉ biết có bản thân mình. Còn bạn thì bao dung với hắn
Mong bạn thứ lỗi - lời xin lỗi tự đáy lòng!
Khi sinh ra, nó cũng như tất cả mọi con người khác. Một đứa bé thánh thiện và trần trụi.
Rồi nó tập đứng, ngã lên ngã xuống, ngã rất nhiều nhưng nó vẫn gượng dậy, gồng mình lên và một ngày, nó đã có thể đứng vững. Đứng vững trên đôi chân của chính mình. Lớn thêm một chút, nó chập chững tập đi. Những bước đi đường đời, nhiều sỏi đá và đầy rẫy chông gai.
Đến một ngày, nó nhìn thấy một đôi giày. Một đôi giày thật đẹp, thật xinh xắn và thật ấm áp.
Đồng hành với đôi giày, nó cảm thấy tự tin hẳn lên. Mỗi bước chân dường như trở nên mạnh mẽ,trở nên hiên ngang - những bước chân của sự vững vàng.
Nhưng đến một ngày, nó cảm thấy bàn chân nhói đau. Nó nhìn lại và chợt nhận ra một điều - đôi giày quá chật so với bàn chân của nó.
Nghiến răng, nó cố tiếp bước nhưng càng đi, cảm giác càng nặng nề, đôi bàn chân càng như thắt chặt và đôi bàn chân đau, bàn chân bầm tím. Đến lúc đó nó chợt hiểu rằng, thì ra đôi giày này không phải dành cho nó.
Và lúc đó dẫu thích thú, dẫu quý mến, dẫu thật sự cần thiết… nhưng khi biết nó không dành cho mình, nó vẫn vui vẻ, gượng cười, tháo bỏ đôi giày, để sang một bên và sẵn sàng tiếp bước.
Không còn giày ở bên nữa… bàn chân sẽ phải tự bước đi bằng chính da thịt của mình… dẫu sẽ là “yếu ớt”, dẫu có là mỏng manh, dẫu có đau đớn nhưng nó sẽ vẫn tiếp bước. Bước trên đôi chân trần của chính mình, chẳng phải nó từng bước đi như thế, như lúc mới sinh đó sao? Quan trọng là nó đã tìm thấy và lựa chọn cho mình một lối đi, một con đường phù hợp… Bàn chân nay đã tìm thấy một con đường cho chính mình. Và nó sẽ lại bước tiếp cùng với biết bao bàn chân khác trên con đường của cuộc đời, con đường dài hun hút, con đừng đẫy rẫy những chông gai…
— Nguồn: Internet
Hắn gặp em đi với bạn trai.
Em hơi bẽn lẽn.
Hắn gượng gạo cười.
Nếu những ghi chép của cha mẹ hắn không nhầm thì hôm nay đích thị là ngày sinh của hắn.
Chúc mừng sinh nhật - hắn mỉm cười.
- Cậu có tiền lẻ không cho tôi xin hai ngàn?
Hắn ngừng ăn, ngẩng mặt lên.
Gã đàn ông khoảng bốn mươi lăm tuổi, khoẻ mạnh chìa tay lặp lại:
- Cậu có tiền lẻ không cho tôi xin hai ngàn?
Hắn thoáng chau mày rồi bình thản lắc đầu:
- Không
Gã đàn ông nhìn hắn đảo mắt một lượt rồi bỏ đi.
Hắn cuối xuống tiếp tục ăn tô hủ tiếu lề đường giá ba ngàn đồng.
Đỗ Hoàng Sơn

Đôi mắt huyền, đôi mắt huyền
Ngước lên, trong veo…
Và tôi giật mình bối rối
khi nhận ra
chính đôi mắt tôi
ngây ngô
trong đáy mắt em
Thằng bé, độ ba tuổi, mồm “Ò e ò e” chạy chơi loanh quanh ở bến phà. Bà mẹ bảo con chị dẫn em vào nhà. Con chị, độ tám tuổi, tay trái cầm xấp vé số, tay phải cầm cái mâm mà mẹ nó hay dùng để đựng cóc, ổi…bán cho những người qua phà, dứ dứ trên đầu thằng em “Đồ chó, dzô mày, dzô nhà mày, không dzô tao đá chết mẹ mày bây giờ!”. Thằng bé vấp té khóc toáng. Bà mẹ lớn tiếng “Con đĩ chó, kêu mày dẫn thằng nhỏ dzô mà mày xô nó té dzậy hả, tao đánh chết mẹ mày bây giờ, con đĩ chó!”. Con bé thanh minh “Tự nó té”. Bà mẹ ôm con vào lòng “Nín đi con để mẹ đánh chết mẹ con đĩ chó đó!”. Thằng bé dứ dứ nắm tay về phía con chị “Ụ ẹ ầy! Ụ ẹ ầy!”. Bà mẹ cười. Thằng bé cười. Con bé cười. Những người đợi phà có người cười có người không.
Hàng ngày, hắn vẫn đợi phà trước ngôi nhà có cái tủ bán cóc, ổi, mít, mận…ấy.
Bọn chúng hỏi hắn tên gì hắn trả lời Bướm. Thế là cả bọn chúng nó ngoác mõm ra cười. Đứa hô hố, đứa khùng khục, đứa tít mắt, đứa nhăn nhở… còn em gái thì che miệng khúc khích. Bọn chúng đang cười hắn! Hắn ngạc nhiên: bọn chúng cười gì nhỉ? Hắn chột dạ: bọn chúng cười ngoại hình hắn ư? Ồ không vì hắn vẫn thường nghe người ta khen ngoại hình hắn! Bọn chúng cười con người hắn ư? Điều này lại càng không vì có ai quen hắn đủ lâu để biết về con người hắn. Á à, hắn đoán ra nguyên nhân, bọn chúng cười khi nghe tiếng Bướm được thốt ra từ cửa miệng hắn! Móa, hắn chửi thầm, Bướm thì có đếch gì để cười nhỉ?! Hắn chợt nhớ thời còn để chỏm cắp đít tới trường, hắn đã ê a đánh vần: ư-ơ-mờ-ươm bờ-ươm-bươm-sắc-bướm. Ôi, nhẹ nhàng và êm dịu làm sao! Chẳng lẽ bọn chúng không biết được điều đơn giản này sao? Nếu biết thì sao bọn chúng lại cười nhỉ? Khó hiểu thật? Hắn vò đầu. Bướm là Bướm. Chấm hết! Thế mà bọn chúng lại cười được, tức thật! Hắn ấm ức…