- Cậu có tiền lẻ không cho tôi xin hai ngàn?
Hắn ngừng ăn, ngẩng mặt lên.
Gã đàn ông khoảng bốn mươi lăm tuổi, khoẻ mạnh chìa tay lặp lại:
- Cậu có tiền lẻ không cho tôi xin hai ngàn?
Hắn thoáng chau mày rồi bình thản lắc đầu:
- Không
Gã đàn ông nhìn hắn đảo mắt một lượt rồi bỏ đi.
Hắn cuối xuống tiếp tục ăn tô hủ tiếu lề đường giá ba ngàn đồng.
Đỗ Hoàng Sơn

Đôi mắt huyền, đôi mắt huyền
Ngước lên, trong veo…
Và tôi giật mình bối rối
khi nhận ra
chính đôi mắt tôi
ngây ngô
trong đáy mắt em
Thằng bé, độ ba tuổi, mồm “Ò e ò e” chạy chơi loanh quanh ở bến phà. Bà mẹ bảo con chị dẫn em vào nhà. Con chị, độ tám tuổi, tay trái cầm xấp vé số, tay phải cầm cái mâm mà mẹ nó hay dùng để đựng cóc, ổi…bán cho những người qua phà, dứ dứ trên đầu thằng em “Đồ chó, dzô mày, dzô nhà mày, không dzô tao đá chết mẹ mày bây giờ!”. Thằng bé vấp té khóc toáng. Bà mẹ lớn tiếng “Con đĩ chó, kêu mày dẫn thằng nhỏ dzô mà mày xô nó té dzậy hả, tao đánh chết mẹ mày bây giờ, con đĩ chó!”. Con bé thanh minh “Tự nó té”. Bà mẹ ôm con vào lòng “Nín đi con để mẹ đánh chết mẹ con đĩ chó đó!”. Thằng bé dứ dứ nắm tay về phía con chị “Ụ ẹ ầy! Ụ ẹ ầy!”. Bà mẹ cười. Thằng bé cười. Con bé cười. Những người đợi phà có người cười có người không.
Hàng ngày, hắn vẫn đợi phà trước ngôi nhà có cái tủ bán cóc, ổi, mít, mận…ấy.
Bọn chúng hỏi hắn tên gì hắn trả lời Bướm. Thế là cả bọn chúng nó ngoác mõm ra cười. Đứa hô hố, đứa khùng khục, đứa tít mắt, đứa nhăn nhở… còn em gái thì che miệng khúc khích. Bọn chúng đang cười hắn! Hắn ngạc nhiên: bọn chúng cười gì nhỉ? Hắn chột dạ: bọn chúng cười ngoại hình hắn ư? Ồ không vì hắn vẫn thường nghe người ta khen ngoại hình hắn! Bọn chúng cười con người hắn ư? Điều này lại càng không vì có ai quen hắn đủ lâu để biết về con người hắn. Á à, hắn đoán ra nguyên nhân, bọn chúng cười khi nghe tiếng Bướm được thốt ra từ cửa miệng hắn! Móa, hắn chửi thầm, Bướm thì có đếch gì để cười nhỉ?! Hắn chợt nhớ thời còn để chỏm cắp đít tới trường, hắn đã ê a đánh vần: ư-ơ-mờ-ươm bờ-ươm-bươm-sắc-bướm. Ôi, nhẹ nhàng và êm dịu làm sao! Chẳng lẽ bọn chúng không biết được điều đơn giản này sao? Nếu biết thì sao bọn chúng lại cười nhỉ? Khó hiểu thật? Hắn vò đầu. Bướm là Bướm. Chấm hết! Thế mà bọn chúng lại cười được, tức thật! Hắn ấm ức…
Nguyễn Thế Hoàng Linh
Giá mà được chết đi một lúc
chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
lên thiên đường sợ chả gặp ai
Giá mà được chết đi một lúc
tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
và xem thử mình sẽ cười hay khóc
làm ma có sướng hơn làm người?
Giá mà được chết đi một lúc
nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
nếu người ta tống ngay vào nhà xác
cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao.
Quốc Sinh
khi đêm mới thấy tôi rằng có
một cuộc đời trong đêm này
khi mưa mới hay tôi rằng có
một cuộc đời tôi trong mưa bay
khi rượu mới nhớ tôi rằng có
một cuộc đời tôi trong ly say
đêm rượu xuân mưa tôi rằng khóc
một cuộc đời tôi trong thoáng mây
